"đời con
gái" Có Mấy Lần Vá Trinh?
Chuyện đi vá màng trinh dần đã không còn là sự lạ
lẫm, kinh ngạc như trước. Rất nhiều cô gái trẻ, sau một thời gian ngang dọc
trên tình trường, đã tìm đến những cơ sở y tế để lấy lại “sự trinh tiết” cho
mình. 3 lỗi phòng the phụ nữ thường mắc phải
Âm mưu cướp chồng của người đàn bá goá quyền uy
Quả thực, sống khó hơn nhiều so với chết
Vì sao chồng tôi hờ hững với “chuyện ấy”?
Biến tướng của thị trường thuốc kích dục
Chỉ bằng một tiểu phẫu, trong chưa đầy một giờ đồng hồ, các
cô gái sẽ có được cái trinh trắng mà mình đã lỡ đánh mất từ lâu. Chỉ cần bỏ ra
một khoản tiền không lớn mà lại đổi được cái vẫn được gọi là “ngàn vàng” thì ai
chẳng muốn. Nhưng sự thật thì, dù đã biết đến loại hình dịch vụ này nhưng cũng
không có nhiều cô gái dám tìm đến những cơ sở chuyên vá lại cái trinh tiết.
Trong suy nghĩ nhiều người, mỗi khi đi đến những trung tâm này, dường như họ
đang làm một điều gì vụng trộm, không đứng đắn. Chính vì thế, nhiều người phải
lén lén, lút lút, mập mờ tìm đến những nơi này. Không ít những câu chuyện dở
cười, dở khóc cứ diễn ra từng ngày từng giờ xung quanh những người đi vá cái
ngàn vàng…
2 tháng đi vá 2 lần
Làm bảo vệ cho một cơ sở y tế rất có tiếng về dịch vụ vá cái
ngàn vàng ở khu Hoàng Cầu (Hà Nội), anh Tuấn đã từng chứng kiến rất nhiều những
câu chuyện bi hài về những “khách hàng” tìm đến nơi anh làm việc. Theo lời kể
của anh Tuấn thì khách hàng tìm đến trung tâm y tế chỗ anh chủ yếu là những cô
gái có tuổi dưới 20. Làm việc ở đây khoảng chừng gần 4 năm, tận mắt chứng kiến
những người ra vào cơ sở y tế, anh Tuấn khẳng định rằng, trước chủ yếu là những
cô gái ở tuổi hơn 20, đi vá lại để chuẩn bị lấy chồng. Nhưng bây giờ, mấy cô
gái tuổi teen cũng tìm đến đây để tìm lại sự trinh tiết cho mình. Anh khẳng
định, có trường hợp còn đến đây vá đi vá lại. Nghe có vẻ phi thực tế nhưng lại
là sự thật hiển hiện ở cơ sở y tế này. Tuy nhiên, phía sau những câu chuyện đó
là cả một vấn đề nhức nhối, đáng đau lòng vì nhiều người con gái trẻ bây giờ
quá rẻ rúng trinh tiết của mình.
Kể về câu chuyện của một cô gái tên Trâm (tên thật đã được
thay đổi) ở Sóc Sơn (Hà Nội), anh Tuấn khẳng định, đây là một trong những
trường hợp hi hữu, chỉ trong hai tháng đến vá lại hai lần. Chuyện xảy ra vào
dạo Tết năm 2010, vào những ngày cuối cùng của năm, Trâm, cô gái mới chưa đầy
18 tuổi tìm đến cơ sở y tế để vá lại màng trinh. Lần đầu tiên tìm đến đây, Trâm
bịt kín mặt mũi, đứng ở phía ngoài cả tiếng đồng hồ ngó nghiêng mà không dám
bước chân vào bên trong phòng khám. Chỉ đến khi anh Tuấn ra hỏi bông đùa: “Em
đến đây nạo hút hay vá víu gì thì cứ vào bên trong, có bác sĩ đang trực sẵn”.
Lúc đó, Trâm mới mạnh dạn bước chân vào bên trong phòng khám để gặp bác sĩ. Khi
vào trong, được bác sĩ tư vấn, Trâm như cởi bỏ được sự ngượng ngùng, e dè lúc
trước. Cô tâm sự về lý do phải đi “vá víu” của mình. Trâm kể rằng, đầu năm
trước, vì sự mù quáng của tuổi trẻ cô đã trót chăn gối với một bạn trai cùng
lớp. Rồi hai người chia tay nhau, bây giờ, Trâm đã yêu được một người đàn ông
rất tử tế, đứng đắn. Chính vì lý do này mà cô sợ anh ấy biết rằng mình không
còn trong trắng. Trong suy nghĩ của Trâm, cô rất mong muốn có một tương lai lâu
dài với người đàn ông này và chính vì thế, cô muốn có sự trọn vẹn tuyệt đối khi
hai người đến với nhau.
Bác sĩ cũng không quan tâm nhiều đến câu chuyện của Trâm,
đăng ký làm thủ tục xong, chỉ trong chưa đầy 30 phút, ca tiểu phẫu đã hoàn
thành. Trâm không giấu được vẻ vui mừng khi cô đã vá lại được cái ngàn vàng của
mình một cách vô cùng đơn giản. Theo suy nghĩ của Trâm, quá khứ yêu đương của
cô vậy là đã được chôn vùi vĩnh viễn. Bây giờ, cô có thể tự tin đứng trước
người yêu mình với vị thế của một cô gái trong trắng, trinh nguyên. Nếu như
Trâm chỉ đến duy nhất lần đó thì chắc hẳn anh Tuấn cũng không thể nào nhớ hay
có ấn tượng gì với cô gái này. Nhưng chỉ chưa đầy 2 tháng sau, Trâm trở lại
phòng khám. Lúc gặp bác sĩ để nói chuyện, cô bé vừa kể chuyện vừa khóc.
Cô kể rằng, vì quá yêu người yêu của mình nên trong dịp Tết
vừa qua, hai người đã làm chuyện chăn gối với nhau dù mới chỉ quen chưa đầy vài
tháng. Người đàn ông này cũng rất tử tế và có suy nghĩ lâu dài với Trâm, tuy
nhiên, hai bên gia đình lại phản đối kịch liệt. Nhà trai không chấp nhận một cô
con dâu vẫn còn ở độ tuổi mới lớn, thiếu chín chắn, còn phía gia đình Trâm, bố
mẹ vẫn muốn cô tiếp tục theo đuổi việc học hành để có một tương lai tươi sáng
hơn. Vậy là cuộc tình đầy mơ mộng của Trâm đã phải kết thúc một cách chóng
vánh. Tuy nhiên, cũng như lần trước, Trâm lại đánh mất “cái ngàn vàng”, mặc dù
lần này chỉ là giả. Vì nghĩ rằng, trong cuộc đời sẽ còn phải gặp những người
đàn ông khác nên Trâm đã quyết định sẽ đi “vá víu” lại lần 2. Có thể lần này,
trước mắt, Trâm sẽ không yêu ai những cô vẫn muốn tìm lại cho mình cảm giác của
một cô gái trong trắng, để có thể tự tin đến với người đàn ông khác.
Vài năm làm nhiệm vụ gác cổng cho cơ sở y tế, anh Tuấn gặp
không ít trường hợp bi hài nhưng trường hợp, 2 tháng vá đi vá lại 2 lần như của
Trâm thì anh chưa hề gặp người thứ hai. Có rất nhiều trường hợp, mẹ dắt con gái
đến phòng khám để “lấy lại cái trinh tiết” với mong muốn sẽ giúp cho con mình
có được một cuộc sống thật sự hạnh phúc khi đi lấy chồng. Anh Tuấn kể về một
trường hợp hai mẹ con quê ở Hiệp Hòa (Phú Thọ) dắt tay nhau xuống phòng khám để
vá lại màng trinh. Người phụ nữ này tên Nhiên, vốn là một người nông dân nghèo
khó. Kinh tế cả nhà chỉ trông vào đồng ruộng nên họ sống trong thiếu thốn. Mọi
chuyện chỉ bắt đầu khi làng bà Nhiên ở có mấy người con gái phất lên nhờ đi lấy
chồng nước ngoài. Nhưng thật không may mắn, lúc này, con gái bà Nhiên đã trót
yêu một anh kỹ sư xây dựng đang làm việc tại một công trường ở huyện. Tình cảm
của đôi bạn trẻ rất nồng thắm, và chuyện con gái bà Nhiên trao trọn sự trong
trắng cho người yêu cũng hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khi bà Nhiên khuyên con nên
thử vận may với việc lấy chồng Tây cũng là lúc, công trình xây dựng kia kết
thúc, chàng kỹ sư cao chạy xa bay, chẳng mảy may nhớ gì đến người yêu ở nơi
thôn quê nghèo khó...
Nhờ vả rồi dốc hết tiền của trong nhà, bà Nhiên đã tìm được
một người mai mối cho con gái mình làm quen với một gã đàn ông nước ngoài, lớn
hơn bà vài tuổi. Biết rằng, con gái mình đã trao cái ngàn vàng cho gã kỹ sư đốn
mạt kia, bà Nhiên đã quyết định, bán nốt con trâu trong nhà, đưa con gái xuống
thành phố để vá lại màng trinh. Vì theo như lời bà mối thì người đàn ông nước
ngoài kia rất coi trọng sự trinh tiết của con gái, nếu muốn lấy, bà phải đưa
con gái xuống Hà Nội vái lại cái đó thì mới có được hạnh phúc. Đánh cược với số
phận, bà Nhiên đã dốc toàn bộ tiền của, cơ đồ của gia đình vào canh bạc lấy
chồng Tây cho con gái.
Khi đưa con gái xuống, hai mẹ con lạ lẫm bước vào phòng khám
do được một người thân quen giới thiệu. Vẻ mặt ngờ nghệch, bà Nhiên hỏi anh
Tuấn: “Ở đây có phải chỗ vá màng trinh không chú?”, câu hỏi đó khiến cô con gái
của bà đứng phía sau mặt đỏ bừng, không thể giấu được sự xấu hổ. Nhưng vì đã
quá quen với những trường hợp như vậy nên anh Tuấn đã hướng dẫn và chỉ vào bên
trong nơi bác sĩ đang trực. Để giải thích cho mẹ con bà Nhiên hiểu và chấp nhận
khoản tiền cho ca tiểu phẫu, bác sĩ đã mất đến cả giờ đồng hồ. Điều thắc mắc
của bà Nhiên là, liệu có làm được điều đó không? Vì từ trước đến nay, trong đời
bà nghĩ rằng, con gái đã đánh mất cái đó thì sẽ mãi mãi không bao giờ lấy lại
được. Giải thích cặn kẽ và nói rõ, việc vá này chỉ là tạo ra một “cái ngàn vàng
giả mạo”, bà Nhiên và con gái đã phải mất gần tiếng đồng hồ cân nhắc, bàn đi
tính lại rồi mới quyết định lên giường để làm tiểu phẫu.
Sau khi vá lại màng trinh xong, hai mẹ con bà Nhiên hí hửng
trở về với suy nghĩ sẽ được đổi đời khi lấy chồng nước ngoài. Nhưng vài tháng
sau, người quen của mẹ con bà Nhiên kể với anh Tuấn rằng, sau khi đi vá về, lúc
gặp mặt nhau, người đàn ông nước ngoài kia đã chê nhan sắc của cô gái. Và dù
được người mai mối thuyết phục ra sao, ông ta vẫn cự tuyệt không kết hôn với
con gái bà Nhiên. Vậy là, canh bạc lấy chồng nước ngoài của mẹ con bà Nhiên đã
thất bại thảm hại. Thứ tài sản quý giá nhất là con trâu trong nhà cũng chẳng
còn…
Một ngày ngồi ở cổng trung tâm vá màng trinh
Thuyết phục được chủ cơ sở y tế cũng như có sự giúp đỡ của
anh Tuấn, người viết đã được đóng vai viên bảo vệ ngồi trước cửa trung tâm y tế
một ngày để chứng kiến những con người đến đây khám xét, vá víu. Nửa ngày buổi
sáng, khách đến trung tâm y tế này chủ yếu là khám phụ khoa, trong số đó có cả
những người đến để nạo hút thai. Đến khoảng tầm giữa trưa, khi cả phòng khám
chuẩn bị nghỉ ngơi để ăn cơm thì bỗng nhiên có một đôi bạn trẻ, tuổi chừng dưới
20 chở nhau bằng xe máy đỗ ập trước cửa. Đôi bạn trẻ rón rén trước cửa phòng
khám, người con trai kia có vẻ bẽn lẽn hỏi chúng tôi: “Anh cho hỏi, ở đây có
phải có dịch vụ vá đúng không ạ?”.
Trong khi người con
trai e dè trước chúng tôi thì người con gái lại khá thoải mái, ung dung đứng ở
phía ngoài, tay cầm điện thoại chơi game nhoay nhoáy. Lúc này, anh Tuấn bảo:
“Chuẩn bị nghỉ trưa rồi, có gì chiều quay lại, muốn vá gì ở đây cũng làm hết”. Người
con trai kia tỏ vẻ thất vọng nói rằng: “Anh hỏi bác sĩ xem có làm giúp em ngay
được không? Em thấy người ta bảo vá mất có khoảng chưa đầy nửa tiếng”. Thấy
vậy, anh Tuấn liền bảo người thanh niên kia vào trong để hỏi bác sĩ. Khi đã
thuyết phục được bác sĩ làm cố trong lúc buổi trưa, người con gái vào phòng
tiểu phẫu, còn người con trai bước ra ngoài, ngồi hút thuốc cùng chúng tôi.
Trong câu chuyện phiếm, chúng tôi đều nghĩ, người con trai
này là anh em ruột thịt nhưng tất cả đã bất ngờ, khi hai người là người yêu của
nhau. Lý do đôi bạn trẻ này đưa nhau đến phòng khám để vá lại cái ngàn vàng chỉ
với mục đích “tìm lại cảm giác ban đầu”. Đôi bạn trẻ này đều là sinh viên của
trường cao đẳng ở Hà Nội. Tuy là dân ngoại tỉnh nhưng cả hai đều là con nhà có điều
kiện. Lên thành phố học, quen rồi yêu nhau. Cả hai đã về sống chung như vợ
chồng trong một căn chung cư hạng trung. Để tìm lại cảm giác yêu đương ngày ban
đầu, cả hai đã nghĩ ra việc “đi vá lại” rồi sẽ tổ chức một đêm tân hôn sớm.
Nghe những lời nói của người con trai này, chúng tôi đều có
cảm giác của sự điên rồ, hoang dại. Chẳng vì một lý do nào thật sự cụ thể hay
căng thẳng, việc đưa nhau đi vá “cái ngàn vàng” chỉ như một trò chơi, hay thú
tiêu khiển của đôi bạn trẻ. Huyên thuyên vài câu chuyện phiếm khoảng chừng gần
một tiếng, khi cô bạn kia đi ra, anh bạn trẻ nhanh nhảu lấy xe, miệng còn nói
câu bông đùa: “Thế là tối nay, “vợ chồng” mình tha hồ mà động phòng hoa chúc
nhé”. Chúng tôi chỉ còn biết lắc đầu nhìn đôi trai gái. Một số tiền không hề
nhỏ đã được trả cho một ca tiểu phẫu chỉ nhằm mục đích mua vui của họ.
Chứng kiến tận mắt những con người tìm đến cơ sở y tế để vá
lại “cái ngàn vàng”, mỗi con người là một câu chuyện. Không nhiều những câu
chuyện như đôi bạn trẻ ngông cuồng đi vá lại “cái ngàn vàng” để phục vụ một nhu
cầu vui chơi. Sau ca tiểu phẫu của đôi bạn trẻ, trong cả ngày hôm đó, suốt cả
buổi chiều không thấy một trường hợp nào. Buổi chiều muộn, khi ánh đèn điện
trên đường phố đã sáng, anh Tuấn khẳng định, thường thì khung giờ này mới có
người đến vá víu. 19h tối, khi tất cả nhân viên trong phòng khám đã chuẩn bị đi
về, chỉ còn sót lại vài người, bỗng nhiên có hai người phụ nữ tuổi chừng ngoài
20 dắt tay nhau tiến đến. Rụt rè bước vào phòng khám, lúc này, chỉ có một bác
sĩ trực, người phụ nữ đăng ký muốn vá lại thứ quý giá của mình. Kể câu chuyện
của mình trong nước mắt, chúng tôi dù ngồi ở phía bên ngoài cũng nghe lén được
lời nói của cô gái.
Cô gái này quê ở Hải Phòng, hơn một năm trước, mẹ của cô
bỗng nhiên bắt cô nghỉ làm ở Hà Nội để về quê lấy chồng. Chuyện xảy ra do mẹ cô
được một người bạn giới thiệu làm mối cô cho một người đàn ông luống tuổi nhưng
rất giàu có. Bản thân cô vốn nghĩ rằng, sẽ ổn định công việc xong mới tính đến
chuyện yêu đương, nhưng mẹ cô cứ nằng nặc bắt con gái đi lấy chồng. Cố ép duyện
con gái bằng lòng lấy chồng không được, mẹ cô đã nghĩ ra cách bố trí cho hai
người động phòng hoa trúc trước khi cưới. Mọi chuyện đã xảy ra ngoài tầm kiểm
soát của cô.
Mọi chuyện tưởng chừng như đã xuôi theo ý định của người mẹ,
nhưng cô gái vẫn không chấp nhận người chồng mà cô không hề yêu thương. Cực
chẳng đã, không thể ép con gái của mình lấy chồng, bà mẹ đã chịu đầu hàng trước
sự cương quyết của con gái. Và rồi, khi người con gái có người yêu và chuẩn bị
đi đến hôn nhân, thì cô lại sợ, biết đâu chồng sẽ nghĩ sai lệch khi biết rằng
cô không còn có “cái ngàn vàng”. Để giải quyết vấn đề này, cô gái đã tìm đến cơ
sở y tế để vá sự trong trắng, tìm lại cảm giác của một người con gái trinh
tiết.
Khi nghe bác sĩ khẳng định rằng, việc vá lại chỉ mang tính
chất hình thức, điều cốt lõi vẫn nằm ở sự cảm nhận của đôi bên. Cô gái kia
khẳng định rằng, chỉ cần anh ấy cảm nhận được sự trinh tiết là được. Cô muốn
dâng hiến tất cả cho người đàn ông mình yêu, nhưng cũng không đủ bản lĩnh để kể
cho người yêu nghe câu chuyện của mình. Việc cô quyết định đi vá màng trinh như
muốn chôn vùi vĩnh viễn câu chuyện buồn trước kia. Cô sẽ không bao giờ nhắc lại
và sẽ chẳng có ai biết đến câu chuyện buồn này. Người đến với phòng khám, tìm
đến dịch vụ “vá víu” ngày một nhiều. Dường như, những con người tìm đến dịch vụ
này như muốn giải quyết hậu quả quá khứ của tình yêu bồng bột một cách nhanh
chóng. Chẳng biết sẽ có bao nhiêu cô gái sẽ phải nhờ đến dịch vụ này, nhưng chỉ
trong một buổi tối làm bảo vệ ở phòng khám này, tác giả bài viết đã thống kê
lên đến con số gần chục người đến để đăng ký làm tiểu phẫu. Với công nghệ hiện
đại, thứ quý giá của con gái vẫn được gọi là “cái ngàn vàng”, theo quảng cáo
thì chỉ cần 30 phút là lại trở thành nguyên trạng như ban đầu…
Giá của trinh tiết là bao nhiêu?
Mức giá mà phòng khám này đưa ra cũng phù hợp theo từng “túi
tiền” của khách hàng. Nhiều tiền thì làm xử lý nhiều khâu, còn nếu ít thì chỉ
căng một màng da thật mỏng… vậy là “cái ngàn vàng” đã có được. Chỉ cần bỏ ra
vài triệu đồng, các cô gái đã có lại cho mình sự trinh tiết, ra đường có thể
ung dung rằng mình vẫn còn “cái ngàn vàng”! Ai chẳng mong muốn? Theo lời khẳng
định của một bác sĩ phòng khám thì, việc tạo ra màng trinh mới cho các cô gái
chỉ là tạo ra một lớp màng, còn việc cảm nhận còn tùy thuộc vào từng người. Nói
như theo lời của anh Tuấn bảo vệ thì, người tinh ý sẽ biết được ngay “hàng
giả”, “hàng thật”.
Có thể, các cô gái chỉ cần bỏ ra vài triệu đồng để có thể
lấy lại cho mình sự trinh tiết, những quá khứ bồng bột, dại khờ có thể sẽ được
chôn vùi vĩnh viễn. Nhưng cũng chính việc sinh ra dịch vụ này đã làm rẻ rúng
giá trị của sự trong trắng. Không biết những cô gái đến đây, bao nhiêu người vá
trinh để đi lấy chồng. Chỉ biết rằng, xã hội đang tồn tại một tệ nạn “bán
trinh”. Đã có không ít cô gái đến trung tâm y tế này vá đi, vá lại, và biết đâu
trong số đó lại là những cô gái hành nghề bán trinh tiết. Những gã đàn ông lắm
tiền nhiều của, bỏ ra cả đống tiền để mua trinh, nhưng họ không biết rằng,
trong số đó, thật giả lẫn lộn với nhau. Công nghệ hiện đại sẽ tạo ra nhiều thứ,
nhưng với việc vá víu lại màng trinh, giá trị của người con gái đã bị đánh đổi
một cách ghê gớm. Có thể, nhiều cô gái nghĩ rằng, quá khứ buông thả sẽ chẳng là
gì, vài triệu đồng là có được sự trong trắng. Cứ như vậy, giá trị trinh tiết
ngày càng giảm xuống một cách thậm tệ và khó định hình được.
Nhiều cô gái tìm đến loại hình dịch vụ này, công nghệ vá víu
này như một phép màu khi muốn khẳng định giá trị của bản thân. Nhưng theo như
lời khuyên của người bác sĩ, là chủ của phòng khám này, thì điều cốt lõi nhất
là ở sự giữ gìn bản thân. Sự trong trắng, trinh tiết phải được giữ gìn chứ
không thể nào mua được chỉ bằng vài triệu đồng.
Theo Đang yêu
No comments:
Post a Comment